[left]www.heavengay.com[/left]
Ngày... tháng... năm...
Bi h là 11h rồi... em đang rối lắm... Phải suy nghĩ nhìu thứ... em ko tin vào bản thân mình nữa... em sợ mỗi khi thượng đế lại đưa cuộc sống của em vào ngã ba lựa chọn... mỗi lúc đó... em chỉ ước sao có anh bên mình...
Ừ phải... em rất sợ... sợ mất anh... cũng như ngày xưa sợ mất người ta... người đó ra đi... trong 1 đêm mưa gió... anh thì ko như vậy... anh đi... nhưng chỉ là tạm thời xa rời em thôi... em hiểu là... nếu có cơ hội... anh lại đến bên em... lại ôm em vào lòng... lại cho em cảm giác bình yên và ấm áp... Nhưng anh à... mỗi khi ko có anh bên cạnh... em lại sợ... lại cảm thấy màn mưa đêm đen dày đặc đang bao phủ xung quanh cuộc sống của em... em phải đối đầu với nó... mà ko có anh...
Hôm nay em lại làm anh mệt mỏi... em đang tự trách mình... ước gì lúc đó chỉ cần mình bình tĩnh chút xíu... lựa chọn khác đi chút xíu... là anh sẽ yên lòng... Bản chất của em là vậy... luôn luôn ngang ngược... luôn luôn ngổ ngáo... em chỉ sợ... ngày nào đó... vì sự mệt mỏi mà anh rời xa em... tình cảm đó đối với em bây giờ... là bất tận...
Ước gì ngày xưa em chưa từng gặp anh... đễ hình bóng của 1 người nào đó còn in mãi trong tâm trí em... Nhưng anh đến... làm cuộc sống của em hoàn toàn khác hẳn... em bắt đầu biết cười... biết khóc... thật với lòng mình... Và hơn nữa... anh làm em biết yêu thương... biết quan tâm chia sẻ cho nhửng người xung quanh... chứ ko phải lúc nào cũng ôm tất cả... ích kỷ cho riêng mình... Đêm nay... khuya rồi... em chưa về nhà... em muốn thấy anh...
Cuộc sống của anh là cuộc sống của 1 người 8x... đôi khi em nhìn nhận lại mối quan hệ của 2 chúng ta... em chợt thấy... anh và em... 2 đứa đều ko có điểm chung... 8x và 9x... hòa hợp được sao anh??? em đau nhiều rồi... em ko muốn đau nữa... cũng như ko hề muốn có ai đau vì em nữa... và em đã đóng trái tim mình lại... Bây giờ anh đến... mở nó ra... như lần đầu tiên... nó được mở ra...
Bây giờ thì em bình tĩnh đc rồi... màn mưa dày đặc xung quanh em có lẽ cũng đã hết rồi... em đang nghĩ về tương lai... anh từng nói với em... nhiều về tương lai của mình đúng ko anh??? Bây giờ là lúc em nghĩ tới nó... em sẽ lê từng bước chân để về nhà... rồi em sẽ gọi dt cho anh... em lại được nghe giọng anh... Chĩ nghĩ đến đó thôi... em đã muốn bước đi thật nhanh rồi...
Có đôi lúc... con tim em bất ngờ xoay chuyển... thấy thích thú khi nói chuyện với 1 người nào đó... khác anh... Em biết là cảm giác đó thật bình thường... đôi khi mình cũng thấy rung động 1 chút xíu đúng ko anh??? Nhưng mỗi lần nghĩ đến anh... là em lại thấy tim mình như bình yên... mọi thứ như k còn là vật cản... Anh như mặt trời trong bức tranh cuộc sống của em... còn những người từng đi qua bức tranh đó... hay đang có mặt trong bức tranh đó... làm em chú ý... chĩ là cầu vồng sau cơn mưa thôi đúng ko anh??? Em vẫn biết mình có thể làm cho anh tin... em vẫn biết mình sẽ yêu... chỉ mỗi anh... Và mặt trời... sẽ mãi mãi hiện diện trong bức tranh đó... như 1 phần không thễ thiếu... còn những cầu vồng??? chỉ là điểm tô thêm cho bức tranh thêm màu thêm vẻ... ko bao giờ... cầu vồng ở lại với em... sưởi ấm em... cho em sự bình yên... như anh...
Hãy ở lại cuộc sống của em... để em có thể... cho anh thấy được 1 chút khác biệt nào đó... với những người từng đi qua cuộc đời anh...
[Shan - nhớ 1 người]
Trích từ: www.heavengay.com
................................................
Ký tên: shany_idontcare